Yêu “Người đặc biệt”

 

12998601_1072565919476116_4459139396933208848_n_blyoCòn nhớ như in cái ngày cỡi chiếc xe máy cà tàng trong đêm tối vắng tanh từ trường về nhà, tôi đã cố tình ngoảnh mặt đi chỗ khác vì nghĩ chú không muốn tôi nhìn thấy chú đang mải miết tìm kiếm những thứ có thể bán được, những thứ có thể ăn được từ cái thùng rác bên vệ đường, trong bộ quần áo bẩn thỉu, và chiếc vạt áo rách tươm. Tôi như người Pharisi giả hình, thầm nghĩ: “Chúa ơi, con ước gì mình giàu có, để giúp những người như chú”.

Có bao nhiêu lần bạn nhìn thấy những người vô gia cư bên đường? Bao nhiêu lần bạn nhìn thấy những người làm nghề mại dâm đứng chờ khách? Bao nhiêu lần bạn thấy một đứa trẻ đi bán vé số hay người mù đang lần dò đường đi, bán tăm, bán kẹo cao su? Bao nhiêu lần bạn thấy một người tàn tật ngồi trên miếng gỗ bốn bánh bên cây xăng, năn nỉ mọi người mua vé số?

Đó là những người “đặc biệt”. Những người bên cạnh chúng ta với những hoàn cảnh đặc biệt. Những người đa số bị xã hội xa lánh và lên án, những người cô đơn, những người đang cố tìm kiếm hy vọng giữa một thế giới tuyệt vọng.

images (1) Tôi những tưởng mình là người có lòng thương xót, vì tôi hay cảm động và day dứt trước những mảnh đời đặc biệt như vậy. Tôi ước tôi có thể giúp họ nhưng vì tôi còn quá nghèo. Những tưởng Chúa nhìn thấy tấm lòng tôi vậy là quá đủ, vì tôi nghĩ Chúa biết tôi không có dư để có thể giúp đỡ họ, thể hiện tình yêu với họ. Tôi nghĩ Chúa sẽ dùng người khác cho việc đó, nó không thuộc phạm trù của tôi.

Vậy thì đó là phạm trù của ai? Là trách nhiệm của ai? Là “người lân cận” của ai? Vì lời Chúa phán rằng “hãy yêu kẻ lân cận như mình”.

Có lẽ bạn sẽ nói: “Ồ, tôi đâu có ghét họ. Tôi thương họ lắm. Tôi chỉ là không nói ra và không biết phải làm gì”. Tôi cũng như bạn. Tôi không biết mình nên làm gì để giúp họ. Tôi không chơi vé số nên không thể mua vé số. Tôi không có tiền nên không thể cho họ tiền. Tôi không thể đứng bên đường nói chuyện với một người mại dâm vì tôi sợ người khác nghĩ tôi là “đồng bọn”…

Như được Chúa nhắc nhở, tôi hỏi Chúa: “Chúa biết con yêu thương họ lắm, và muốn giúp họ lắm. Nhưng bằng cách nào Chúa ơi?”

Chúa phán với tôi qua Ma-thi-ơ 7:12: “Ấy vậy, hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho mình, thì cũng hãy làm điều đó cho họ, vì ấy là luật pháp và lời tiên tri”.

Hãy đặt bản thân bạn vào vị trí của người “đặc biệt” xung quanh bạn. Thử nghĩ xem bạn muốn gì trong hoàn cảnh đó?

Lúc đó bạn sẽ nhận ra rằng còn có rất nhiều thứ mà họ đang cần, và ao ước muốn có. Rất nhiều thứ lớn hơn cả nhu cầu vật chất mà chúng ta thường nghĩ đến khi nhìn thấy họ. Họ cần tình yêu và hy vọng.

Tình yêu

Đối với những người “đặc biệt” như: gái mại dâm, người vô gia cư, trẻ mồ côi, ăn xin, người nhặt rác, người khuyết tật, người bị gọi là “xấu xí”… họ có bao nhiêu người gọi là “bạn bè”, “bạn thân” là những người bình thường? Họ thiếu tình yêu. Họ muốn được yêu, được chấp nhận, được biết đến như những người bình thường khác.

Hãy kết bạn với họ. Hãy chủ động làm quen, giữ kết nối với họ. Hãy thăm viếng nơi họ ở, hãy ngồi lại nói chuyện với họ. Hãy nhìn vào mắt họ, nắm tay họ, ôm họ. Hãy hỏi thăm, lắng nghe câu chuyện của họ. Hãy tìm hiểu về họ. Hãy mời họ một bữa ăn theo khả năng của bạn. Hãy đối xử với họ như với một người bạn bình thường của bạn.

Hãy giúp họ tùy theo nhu cầu và khả năng của bạn. Có thể bạn không giàu có nhưng bạn vẫn được ngày hai bữa cơm. Và Luke/Luca 3:11 có chép, “Ai có hai áo, hãy lấy một cái cho người không có; và ai có đồ ăn cũng nên làm như vậy”.

Đừng lên án họ, đừng phán xét họ. Hãy cầu nguyện cho họ để Chúa Thánh Linh mở mắt họ và cho họ thấy những điều họ đang làm sai. Chỉ có Chúa là Đấng thay đổi tấm lòng, không phải lời nói của chúng ta.

Hy vọng

Chúng ta mỗi người đều biết rằng ai cũng cần có hy vọng để sống. Những người “đặc biệt” càng cần nó hơn ai hết. Họ níu giữ niềm hy vọng về ngày mai tươi sáng để cố gắng sống cho ngày hôm nay, để tồn tại. Và họ không biết rằng Chúa Jesus là niềm hy vọng duy nhất trên thế gian này. Họ chưa bao giờ được nghe về niềm hy vọng thật, về tình yêu thật – điều mà chúng ta đã biết, đã trải nghiệm.

Hãy chia sẻ về tình yêu của Chúa cho họ. Hãy giới thiệu họ đến với Đấng Christ là cội nguồn của tình yêu thương, là đầu của sự hy vọng. Để rồi cuộc đời họ thực sự được bước sang một trang mới, được đổi mới.

Tại sao tôi lại nói về điều này sau cùng? Hãy hình dung bạn đã không có gì lót dạ hai ngày, và có một người lạ mặt đến nói với bạn: “Bạn là tội nhân, và chỉ có Chúa Jesus là Đấng có thể tha thứ tội lỗi của bạn…” Bụng sôi cồn cào mà người này toàn nói huyên thuyên về điều bạn không thể nuốt được. Bạn sẽ nghe họ nói chứ?

Hãy để tình yêu của Chúa Jesus tuôn chảy qua cuộc đời bạn bằng những hành động thiết thực, những việc làm cụ thể của sự quan tâm, yêu thương thật. Sau đó hãy tận dụng thời điểm Chúa ban cho bạn để chia sẻ với họ về Chúa.

Chúa sẽ phán gì với bạn và tôi khi Ngài trở lại? Liệu Ngài sẽ phán: “Hỡi các ngươi được Cha ta ban phước, hãy đến mà nhận lấy nước thiên đàng đã sắm sẵn cho các ngươi từ khi dựng nên trời đất. Vì ta đói, các ngươi đã cho ta ăn; ta khát, các ngươi đã cho ta uống; ta là khách lạ, các ngươi tiếp rước ta; ta trần truồng, các ngươi mặc cho ta; ta đau, các ngươi thăm ta; ta bị tù, các ngươi viếng ta”. Mathew/Ma-thi-ơ 25:34-36

 

Advertisements